Chốt đi chéo khi ăn quân, đi thẳng khi không ăn.
Chúng cản đường nhau và không tự bảo vệ được, nên tránh tạo ra cấu trúc này trừ khi đổi lại được lợi thế rõ ràng.
Chỉ một mã bảo vệ trung tâm nên áp lực từ pháo đầu khó hóa giải hơn, dù thế cờ linh hoạt hơn về mặt phát triển. Ô yếu là ô không tốt nào bảo vệ được.
Cờ chớp chỉ cho mỗi bên vài phút. Kỳ thủ mạnh không tính nhiều nước hơn mà nhận ra thế cờ nhanh hơn, phần tính toán chỉ dùng để xác nhận. Tốt thông không còn tốt địch cản đường phong cấp.
Ở thế cờ yên tĩnh thì kế hoạch dài hạn có giá trị hơn, nên nhận ra mình đang ở loại thế cờ nào là bước đầu tiên. Kế hoạch dở vẫn tốt hơn không có kế hoạch, vì các nước đi rời rạc không nhắm tới mục tiêu nào sẽ tự triệt tiêu lẫn nhau.
Pháo yếu dần khi quân trên bàn thưa đi. Caro trên bàn không giới hạn có lợi thế lớn cho bên đi trước. Người chơi lâu năm thấy ngay cấu trúc quen thuộc mà không cần tính, đây là khác biệt lớn nhất so với người mới.
Tốt chưa qua sông chỉ đi thẳng, qua sông rồi mới được đi ngang. Pháo cần ngòi còn mã cần đường trống, hai yêu cầu này mâu thuẫn nên phối hợp chúng đòi hỏi tính toán cẩn thận. Sĩ giác pháo là thế thủ chặt nhưng bị động.
Đóng thế cờ lại là cách phòng thủ khi đối phương phát triển nhanh hơn, vì thế cờ kín làm chậm mọi đòn tấn công cần đường thoáng. Chiếu bí là khi tướng bị chiếu mà không còn nước nào để thoát.